![]() | Truyện Ngắn Mẹ20:33 / 07.11.2014 604 - Chia sẻ : ![]()
9.7 /10 |
Truyện Ngắn Mẹ
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Nếu giờ tôi chỉ chọn một mục tiêu trước mắt là kỳ thi Toán, nhất định
tôi thắng. Tháng 1 năm 1997, tôi cuối cùng đã giành chiến thắng tại kỳ
thi Olympic Toán toàn Trung Quốc với điểm số tuyệt đối, lọt vào đội
tuyển Quốc gia, cả mười kỳ thi kiểm tra ở đội tuyển tôi đều là người
đứng đầu. Với thành tích đó, tôi được sang Argentina tham gia kỳ thi
Olympic Toán quốc tế. Nộp xong phí báo danh, tôi gói những sách vở cần
chuẩn bị và tương đậu cay của mẹ lại, chuẩn bị lên đường. Giáo viên chủ
nhiệm và thầy giáo dạy Toán thấy tôi vẫn mặc bộ quần áo thải của người
khác cho, những thứ áo quần màu sắc chả đâu vào đâu, kích cỡ khác nhau,
bèn mở tủ áo của tôi ra, chỉ vào những áo trấn thủ vá, những áo bông tay
đã phải nối hai lần, vạt đã phải chắp ba phân, hỏi tôi:
“Kim Bằng, đây là tất cả quần áo của em ư?”
Tôi chả biết nói sao, vội đáp: “Thầy ơi, em không sợ người khác chê
cười! Mẹ em thường bảo, Phúc Hữu Thi Thư Khí Tự Hoa – trong lòng có sách
vở tất mặt mũi sáng sủa, em mặc những thứ đồ này đi Mỹ gặp tổng thống
Clintơn em cũng chẳng thấy ngượng.” Ngày 27/7, Olympic Toán học Thế giới
lần thứ 38 chính thức khai mạc. Chúng tôi thi liên tục suốt năm tiếng
rưỡi, từ 8 giờ 30 phút sáng tới 2h chiều. Ngày hôm sau công bố kết quả,
đầu tiên công bố Huy chương Đồng, tôi không muốn nghe thấy tên mình; Sau
đó công bố Huy chương Bạc, cuối cùng, công bố Huy chương Vàng, người
đầu tiên, người thứ hai, người thứ ba là tôi. Tôi khóc lên vì sung
sướng, trong lòng tự nói: “Mẹ ơi, con mẹ thành công rồi!”
Tin
tôi và một người bạn nữa đoạt Huy chương Vàng kỳ thi Olympic Toán học
ngay chiều hôm đó đã được Đài phát thanh Nhân dân Trung ương TQ và Đài
truyền hình Trung ương TQ đưa. Ngày 1/8, chúng tôi vinh quang trở về, lễ
đón long trọng được Hiệp hội khoa học Trung Quốc và Hội Toán học TQ tổ
chức. Khi đó, tôi muốn về nhà, tôi muốn sớm gặp mẹ, tôi muốn chính tay
tôi đeo tấm huy chương vàng chói lọi lên cổ mẹ… Hơn mười giờ đêm tối hôm
đó, tôi cuối cùng đã đội trời đêm về đến nhà. Người mở cửa là ba tôi,
nhưng người một tay ôm chặt lấy tôi vào ngực trước lại chính là mẹ tôi.
Dưới t







Trang Chủ
Quay lại
Làm mới

