![]() | Truyện Ngắn Tạm biệt dấu yêu – P216:19 / 07.11.2014 494 - Chia sẻ : ![]()
9.8 /10 |
- Chuyên đề:
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Vài giây nhìn lại gác trọ, nghe giai điệu trầm buồn và cả màu vàng của luống hoa cải trong hoàng hôn, mình ko đủ can đảm để ra ngắt 1 khóm hoa. Hạnh phúc con người chỉ thoảng qua như 1 cơn gió nhẹ nhàng. Niềm vui của 3 đứa chỉ còn trong giây lát: gác trọ, bờ ao, vườn chè xanh thân yêu, màu tím vàng của lục bình, sắc vàng trông mong của hoa cải… tất cả đã xa xôi, lùi vào trong kí ức.
Tươi gửi cho mình 1 tin nhắn, 1 thông điệp yêu thương cho 3 đứa:
“Đôi khi con người ta cần dừng lại, dừng lại để rồi bước đi nhanh hơn. Đôi khi con người ta cần buông tay, cần cho đi để rồi có nhiều hơn. Đôi khi con người ta cần phải khóc, khóc thật lớn để rồi cười nhiều hơn. Đôi khi con người ta cần 1 mình, 1 mình để biết có nhau là quan trọng như thế nào”.
Mình biết đã đến lúc xa nhau thực sự để tự lập cho cuộc đời. Nhất định 1 ngày nào đó chúng mình sẽ trở về với gác trọ yêu thương, với mảnh đất bình yên nắng gió trong tim mình và mọi người. Câu thơ vang lên bên tai chào tạm biệt kỉ niệm tuổi học trò êm đềm:
“Mưa rơi ướt sân trường
Bâng khuâng tà áo trắng
Cơn mưa chiều cuối cấp
Mưa ơi đừng ướt tập
Kẻo nhạt nhòa ước mơ”.
Thế là 3 đứa chúng mình chia tay nhau, chia tay gác trọ, chia tay hoàng hôn. Lặng lẽ gặp nhau và lặng lẽ xa nhau. Biết nhau 1 lần để nhớ nhau trọn đời. Đó là kết thúc của 1 lần gặp gỡ nhưng dư vị vẫn còn và sẽ là ngọn nguồn cho 1 tình bạn lớn hơn. Chỉ còn kí ức xanh tươi ngày nào ở lại với bức tường rêu phong, mãi mãi trong sâu thẳm trái tim 3 người.
Mùa thu lại về!
Buổi về hoàng hôn, cảnh vật càng trở nên đẹp hơn, thơ mộng hơn. Vẻ đẹp mang cái buồn man mác, vắng vẻ. Lá rụng đầy trên thềm nắng, xào xạc những chiếc lá khô cuốn theo làn gió heo may. Ko còn tiếng bước chân 3 người và tiếng chổi quét trên thảm lá khô trên con đường xào xạc sỏi đá mỗi khi chiều về. Nắng trở nên nhạt nhòa, chỉ còn lại tiếng ve sầu rào rạt, mang cái hồn xao xác chiều thu. Gác trọ vẫn nghiêng mình, lắng nghe và chờ đợi. Ko gian là sự ngưng đọng của cảnh vật, được vẽ bằng cái bóng hư vô của thời gian.
Truyện Ngắn Tạm biệt dấu yêu – P2
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Phố nhỏ đường mưa trơn lối về
Trăng sầu nhân thế đọng trên mi
Có ai ngồi đếm mùa nhung nhớ
Nỗi buồn đầy lại vơi
Mỗi mùa tiễn đưa 1 người”.
Vài giây nhìn lại gác trọ, nghe giai điệu trầm buồn và cả màu vàng của luống hoa cải trong hoàng hôn, mình ko đủ can đảm để ra ngắt 1 khóm hoa. Hạnh phúc con người chỉ thoảng qua như 1 cơn gió nhẹ nhàng. Niềm vui của 3 đứa chỉ còn trong giây lát: gác trọ, bờ ao, vườn chè xanh thân yêu, màu tím vàng của lục bình, sắc vàng trông mong của hoa cải… tất cả đã xa xôi, lùi vào trong kí ức.
Tươi gửi cho mình 1 tin nhắn, 1 thông điệp yêu thương cho 3 đứa:
“Đôi khi con người ta cần dừng lại, dừng lại để rồi bước đi nhanh hơn. Đôi khi con người ta cần buông tay, cần cho đi để rồi có nhiều hơn. Đôi khi con người ta cần phải khóc, khóc thật lớn để rồi cười nhiều hơn. Đôi khi con người ta cần 1 mình, 1 mình để biết có nhau là quan trọng như thế nào”.
Mình biết đã đến lúc xa nhau thực sự để tự lập cho cuộc đời. Nhất định 1 ngày nào đó chúng mình sẽ trở về với gác trọ yêu thương, với mảnh đất bình yên nắng gió trong tim mình và mọi người. Câu thơ vang lên bên tai chào tạm biệt kỉ niệm tuổi học trò êm đềm:
“Mưa rơi ướt sân trường
Bâng khuâng tà áo trắng
Cơn mưa chiều cuối cấp
Mưa ơi đừng ướt tập
Kẻo nhạt nhòa ước mơ”.
Thế là 3 đứa chúng mình chia tay nhau, chia tay gác trọ, chia tay hoàng hôn. Lặng lẽ gặp nhau và lặng lẽ xa nhau. Biết nhau 1 lần để nhớ nhau trọn đời. Đó là kết thúc của 1 lần gặp gỡ nhưng dư vị vẫn còn và sẽ là ngọn nguồn cho 1 tình bạn lớn hơn. Chỉ còn kí ức xanh tươi ngày nào ở lại với bức tường rêu phong, mãi mãi trong sâu thẳm trái tim 3 người.
Mùa thu lại về!
Buổi về hoàng hôn, cảnh vật càng trở nên đẹp hơn, thơ mộng hơn. Vẻ đẹp mang cái buồn man mác, vắng vẻ. Lá rụng đầy trên thềm nắng, xào xạc những chiếc lá khô cuốn theo làn gió heo may. Ko còn tiếng bước chân 3 người và tiếng chổi quét trên thảm lá khô trên con đường xào xạc sỏi đá mỗi khi chiều về. Nắng trở nên nhạt nhòa, chỉ còn lại tiếng ve sầu rào rạt, mang cái hồn xao xác chiều thu. Gác trọ vẫn nghiêng mình, lắng nghe và chờ đợi. Ko gian là sự ngưng đọng của cảnh vật, được vẽ bằng cái bóng hư vô của thời gian.
Từ khóa:Truyện Ngắn Tạm biệt dấu yêu – P2 full, Wap Truyện Ngắn, Tải game miễn phí, truyện hay, đọc ngay, Truyện Ngắn, Truyện Ngắn Tạm biệt dấu yêu – P2 2, Truyện Ngắn Tạm biệt dấu yêu – P2 hay nhất, Truyện Ngắn Tạm biệt dấu yêu – P2 miễn phí
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Truyện Ngắn Hai bao tải của một người mẹ khiến cả trại giam bật khócLưu Cương phạm tội cướp giật, bị ngồi tù đã một năm. Từ ngày bị vào tù, Lưu Cương chưa có ai đến thăm.
Nhìn những phạm nhân khác...
Truyện Ngắn Tháng 7 cô hồn, em có anh-”Oimeoi!!
-”sao mẹ nỡ lòng nào bắt con gái cành đào lá liễu đi thiêu vàng mã hả mẹ ơi” !!!!!!!!!!
-”Con không đi đâu, có đi thì mẹ...
Truyện Ngắn Chị ơi! Ngày mai đợi anh đi học nhé!- Chị kia….Sang đây ăn cơm với anh.
Tôi giật bắn người, nhưng cũng nở một nụ cười.
- Thôi. Em cứ ăn đi.
- Thế chào chị!
Xong xuôi,...
Truyện Ngắn Hẹn hò ngày nắngAnh là thế, yêu giản đơn nhưng chân thành. Kể cả khi cô thú thật, có lẽ với tình yêu đủ lớn, anh sẽ thứ tha và bao dung đón cô trở...
Bài viết đáng quan tâm







Trang Chủ
Quay lại
Làm mới

