![]() | Truyện Ngắn Lý do cho một tình yêu16:44 / 07.11.2014 1027 - Chia sẻ : ![]()
9.3 /10 |
Truyện Ngắn Lý do cho một tình yêu
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Lướt qua con đường lành lạnh ngập những chiếc lá còn sót lại của mùa thu. Cơn gió thổi những chiếc lá vàng nhỏ xinh, xoay tròn vu vơ không định hướng. Đâu đó, một vài tia nắng lấp lánh lấp lánh ánh lên trong không khí, mang mùi hương thoang thoảng đặc trưng của tiết trời tháng 8 – có chút sảng khoái, lại có cả tư vị u ám, khó nói thành lời.
Chầm chậm, bàn chân dẫm lên những mảnh lá khô, nghe âm thanh xào xạc như trái tim dậy sóng. Lặng ngước mặt lên, cô nhìn thấy nụ cười rực sáng của anh. Nụ cười dịu dàng hệt những tia nắng sớm chiếu xuyên qua kẽ lá. Vẫn điềm nhiên như thế. Có 1 chút tinh nghịch, có 1 chút trẻ con, có 1 chút kì vọng và….nồng đậm chân tình.
Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh là trong bữa tiệc sinh nhật một người bạn cũ. Anh đẹp đến chói mắt. Vẫn đang là sinh viên của trường thương mại học viện Phong Linh. Anh cao 1m78, làn da trắng trẻo mịn màng hơn con gái, có ánh mắt sâu không thấy đáy làm người khác vô thức bị hút hồn, cái mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi mím lại, lúc cười rộ lên làm lộ hàm răng trắng lóa đều đặn khiến cô không tự giác hết lần này đến lần khác bị trầm mê. Nói chung, người con trai hoàn mỹ đến như thế, gia cảnh tuyệt đối không phải loại tầm thường.
Sự thực chứng minh, cô đoán đúng. Cái khí chất vương giả của anh được truyền từ người cha là chủ nhân học viện Phong Linh và có chúa mới biết, trong giới cầm quyền lúc bấy giờ, cha anh còn kiêm luôn cái chức vụ gì trong bàn tròn nghị sự. Chỉ biết, một bước chân ông đặt xuống nơi nào là rung chuyển kinh tế cả 1 vùng. Bàn tay phất đến đâu, lâu la xúm vào nịnh bợ còn hơn kiến bu vào mật.
Nhưng , như đã nói, cô chỉ là một người con gái bình thường, bình thường đến mức chưa từng có vọng tưởng sẽ một bước lên làm phượng hoàng ở trên cao. Thứ con trai như anh, chỉ để ngắm cho thỏa mắt, yêu vào nhất định sẽ tự chuốc họa mà thôi. Nhận định ấy xuất hiện ngay từ khoảnh khắc cô nhìn thấy dáng dấp của anh. “Thật là tai họa” – cô tự nhủ.
Lần thứ 2 gặp anh, mái tóc đen được thế bằng một màu bạch kim chói mắt. Cô cười, nhưng không nhìn anh. Cái nhếch mép đầy vô nghĩa. Chẳng phải mỉa mai, cũng chẳng giống như khiêu khích, chỉ là buồn cười, đơn giản vậy thôi. Làm sao mà một người con trai có thể cùng lúc ngồi trên ghế đá công viên ôm ấp tới 3 người con gái, mặc những tiếng xì xầm bàn tán xỉa xói sau lưng. Mà những cô gái kia trông cũng có vẻ rất hưởng thụ. Mặt họ thực sự luyện đến độ giống như sắt thép, nói không động, đâm không thủng được rồi sao? Thật hài hước quá! Cô cũng là lần đầu tiên trông thấy cảnh này. Tuy nhiên –“khuôn mặt tai họa kia, đúng là có thể”.







Trang Chủ
Quay lại
Làm mới

