![]() | Truyện Ngắn Em nhớ anh. Là em nói thật16:42 / 07.11.2014 8 - Chia sẻ : ![]()
9.0 /10 |
- Chuyên đề:
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Truyện Ngắn Em nhớ anh. Là em nói thật
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Anh không gọi. Cô cũng không nói năng gì.
Cứ như thể.
Anh đã chết.
Chuyện của họ đã hết.
Anh biết có thể cô cũng giống như những cô gái thông minh của thời đại này, sẽ không đắm chìm vào thứ tình yêu vô vọng. Anh cũng chẳng trông mong, cô vì anh mà sống trong vô vọng cả đời. Nhưng đó là lý thuyết nằm trên lời nói. Lòng anh cồn cào, không hiểu tại sao?
………..
Vấn đề của cô không phải là cô không dám yêu, hay cô sĩ diện nhiều, hoặc là cô tự trọng. Vấn đề của cô sẽ là như thế, nếu anh có thể yêu cô nồng nàn nhưng bàng quan, giấu giếm.
Nhưng mà.
Anh chả yêu cô.
Nên. Vậy. Là đúng rồi!
Khi anh gọi cho cô,
Cô nói: “Em nhớ anh!”
Thái độ của anh tỏ vẻ khó chịu, anh nói với cô: “Em nói câu này với bao nhiêu người rồi?”
Cứ như thể, tối nay, cô đã nói câu này, với hàng trăm gã.
Cô sững người lại vài giây, rồi mau chóng định thần trở lại. Cô cười ha hả: “Chỉ anh hiểu em!”
Anh chau mày, rồi cáu kỉnh nói qua điện thoại, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két: “Anh lại chả đi guốc trong bụng em!”
Cô buồn, nhưng giọng nói cô rất vui vẻ. Cô nói chuyện với anh như thể bạn bè lâu ngày không nghe giọng, bày tỏ sự bỡn cợt nhớ nhung.
Khi anh cúp máy, cô cười, nhưng nước mắt cô cứ rơi lách tách xuống ly trà. Thực lòng, phải làm thế nào, để anh mới tin là cô không nói dối. “Em nhớ anh. Là em nói thật! Anh có tin không?” – Cô lẩm bẩm một mình.
Nhưng thật tình, sâu thẳm trong cô, cũng chẳng phải hoàn toàn muốn anh tin điều đó. Cô hiểu rất rõ, anh chưa hẳn đã yêu cô. Thế thì cứ để anh nghĩ, cô chỉ nói đùa, còn hơn tin rằng, cô đang nói thật. Mất mặt để chẳng được gì, thực ra thì… cô không muốn thế.
Anh có thế giới của anh. Thế giới đóng kín rất nhanh mỗi lần cô cố công mở nó. Giờ thì, cô chẳng buồn gõ cửa để







Trang Chủ
Quay lại
Làm mới

