![]() | Truyện Ngắn Chị ơi! Ngày mai đợi anh đi học nhé!09:37 / 08.11.2014 2310 - Chia sẻ : ![]()
9.8 /10 |
Truyện Ngắn Chị ơi! Ngày mai đợi anh đi học nhé!
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Tôi cười theo. Nhưng cảm giác gượng gạo quá. Lát sau, Minh ngập ngừng.
- Ki. Ra chỗ này một lát với Minh được không?
Tôi đắn đo nhìn đồng hồ, sau lại nghĩ tới vẻ mặt nhăn nhó của Ju. Nhưng rồi, tôi cũng khẽ gật đầu. Minh đang có chuyện buồn và cậu ấy cần ai đó để nói chuyện.
Nhắn tin cho Ju xong, tôi và Minh rời lớp học ghi-ta.
im lặng
Suốt quãng đường dài, Minh vẫn im lặng. Tôi ngồi sau xe với những ý nghĩ mơ hồ. Nhưng rồi không quen với không khí im lặng, tôi cũng cố mở lời.
- Hà Nội hôm nay đông hơn mọi ngày đúng không Minh?
Minh cười.
- Ừ. Hôm nay là thứ bảy. Lần trước thì Ki hỏi ” Hà Nội hôm nay bình lặng hơn mọi ngày.” Có lẽ bây giờ Hà Nội đông hơn thật.
Tôi im lặng không đáp. Vô thức nhớ lại quãng thời gian trước. Tôi và Minh vẫn thi thoảng dạo quanh phố bằng xe đạp. Ngày ấy, cảm giác đường phố không nhộn nhịp và ồn như thế này.
Chẳng biết cảnh vật khác, hay lòng người đổi thay để đến khi nhìn mọi thứ xung quanh, bàng hoàng nhận ra, nó cũng không còn như trước nữa.
Tôi ngập ngừng hỏi.
- Minh có chuyện gì không vui đúng không?
Minh im lặng. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng gió nhè nhè bên tai, Hà Nội hôm nay ồn ào và nhiều gió.
- Minh có thích một cô gái. Ki ạ.
Gió vẫn vậy, cứ vi vu bên tai. Nhưng lời Minh nói át cả tiếng gió, cả tiếng con tim tôi đang rộn ràng. Vui hay là buồn đây.
- Đó là người mà Minh vẫn dõi theo, vẫn cứ dặn lòng mình đừng yêu nữa, nhưng thực sự thì không thể dừng được. Làm sao bây giờ Ki?
Cảm giác thế nào khi bạn trai cũ hỏi chuyện tình cảm với một cô gái khác?
Không!
Tôi chẳng cảm thấy gì, chỉ thấy mọi thứ trở nên nhòe nhoẹt. Minh đã yêu ai đó, và đó là cô gái may mắn – Tôi chắc chắn là vậy.
Nén giọng. Tôi nghẹn ngào.
- Vậy thì Minh cứ yêu thôi.
- Nhưng cô gái đó không yêu Minh. Ki à.
- Sao Minh biết? – Tôi hỏi.
- Minh cảm nhận.
- Vậy chẳng có gì là chắc chắn cả. Hãy nói cho cô ấy biết.
Rồi tôi hô thật to.
- Chai yooo.
Minh cười. Tôi cũng cười. Chiếc xe đạp chầm chậm dạo qua những con phố quen thuộc. Hà Nội vẫn đông và nhiều gió.
*
Vừa về đến nhà, khi đang lách cách tra chìa khóa để mở cổng, tôi có để ý thấy phòng Ju chưa bật điện, cửa ngoài vẫn khóa. Quái lạ thật, bình thường giờ này nó đã bật cả chùm đèn Xanh – đỏ – vàng của mình. Lớp ghi-ta tan lúc 8 giờ, vậy nó đã đi đâu?







Trang Chủ
Quay lại
Làm mới

